Tình yêu luôn là thứ dễ gây thương tích cho con người, nhưng tình
yêu lại chả bao giờ có lỗi cả, đó là cái lý do bao đời nay vẫn vậy.
Trong sân trường, tiếng người thật ít ỏi, tất cả mọi người đều ngồi
trong những nơi có điều hoà ấm áp như giảng đường, ký túc hay thư viện,
yên tĩnh đọc sách. Thỉnh thoàng cũng có những bạn nam không thích sự
yên tĩnh, thò nửa đầu ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn bầu trời lúc hoàng hôn và
hững cành cây trơ trụi lá. Sự rực rỡ qua một mùa xân rồi mùa hạ, cuối cùng
cũng chỉ là sự lụi tàn và tang thương của mùa đông. Những gốc cây giờ chỉ
còn trơ ra những cành cây dạ hợp, thảm cỏ mà cách đây một tháng vẫn còn
xanh tươi mơn mởn giờ cũng chỉ là một đám úa tàn. Sự náo nhiệt trước đây,
vì thiếu vắng các bạn nam hiếu động, giờ đã hiu quạnh đi nhiều.
Lặng lẽ bước đi, chỉ có tiếng đế giày cọ xát với mặt đất.
Hứa An Ly không chịu được đã kéo chặt áo, rụt cổ lại. Sắc mặt hơi
nhợt nhạt, thật sự rất lạnh vì dù sao cũng là mùa đông mà. Trên đường,
ngoài sự yên lẵng vẫn là lặng yên, hai người dường như đều đang thi gan
với đối phương vậy
“Anh gọi em ra, là để xem em bị rét cóng à?”. Cuối cùng cô cũng
không thể nhịn được nữa, Hứa An Ly đành phải phá vỡ sự im lặng
Đường Lý Dục không nói gì, cứ chằm chằm nhìn vào mặt Hứa An Ly.
Tay anh chỉ vào mặt cô! Cô chưa bao giờ thấy anh như thế này! Thật
khủng khiếp, thật đáng sợ!
“Hứa An Ly! Cô dám…”
Âm thanh phát ra từ giọng nói của anh rất to. Không phải nói! Không
phải hét! Mà là gầm gào! Gào thét! Hiểu không? Khi biển gào thét, sóng dữ
cuồn trào, thì nào là nhà, nào là xe hơi đều bị nuốt chửng. Khi con người