GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 365

phúc đã bình thường của anh. Ngoài ra còn có một ý nghĩa nữa, đó là giờ
cô đã là bạn gái của Tần Ca rồi, mấy tiếng trước cô đã trao gửi tấm thân
trong trắng của mình cho Tần Ca.

Đường Lý Dục đã từng có được tình yêu của Hứa An Ly, nhưng anh

lại xem nhẹ tình yêu của cô.

Lúc này, điều anh có thể làm, chỉ có thể là nhẹ nhàng lau những giọt

nước mắt trên mặt cô, nhẹ nhàng để cô tựa vào lòng, để cô yên tĩnh lại. Cơ
thể cô cúi vào vai anh, rất nhẹ nhàng. Cô ở trong vòng tay anh, nhẹ nhàng
nhắm mắt lại.

Gió rất yên lặng, ánh trăng rất yên lặng, màn đêm rất yên lặng, tất cả

đều yên lặng như thế. Sân trường của đêm khuya, chỉ có anh và cô. Giờ
khắc này trên thế giới, cũng chỉ còn lại anh và cô. Cả thế giới đều yên lặng,
đến mức không có một tiếng động.

Không biết cứ như thế trong bao lâu, anh nhìn vào mặt cô, đáy mắt lóe

lên thứ tình cảm phức tạp mà yếu đuối.

“Anh nợ em quá nhiều…” Đường Lý Dục nói chuyện vẫn với cái bộ

dạng tinh nghịch như thế.

“Anh không nợ em gì hết, nếu như anh cảm thấy còn nợ em, thì thực

ra anh chỉ nợ em…” Hứa An Ly dùng tay nhẹ nhàng chặn lấy môi Đường
Lý Dục.

“Cái gì?”

Nếu như một lần gặp mặt dài đằng đẵng, đổi lại là một cái hôn như thế

này, sau đó là sự xa cách vô thời hạn thì cũng coi như không có gì để hối
tiếc nữa. Nếu như anh hôn cô một chút thì có thể hoàn trả được món nợ trái
tim của bao nhiêu năm, nếu có thể khiến trái tim anh thanh thản và yên
tĩnh, thì cho cô mười nụ hôn cũng có sao?