Nếu như, anh ở đây giờ này, đầm đìa mồ hôi chạy tới, dù rằng chẳng
nói gì cả, chỉ vẫy vẫy tay về phía cô, thì cô chắc chắn, chắc chắc chắn sẽ
thay đổi chủ ý, nhất định sẽ không chùn bước mà lao vào lòng anh, để nói
xới anh rằng: Thực ra, em không phải thực sự muốn rời xa anh, em chỉ là
nhất thời suy nghĩ không thông, hơi ấm ức một chút…
Thời gian chậm chạp trước đây, giờ đã nhanh như bay trước mắt, loa
thông báo liên tục thúc giục hành khách làm thủ tục lên máy bay.
Đã đến lượt cô vào kiểm tra an ninh. Không cần đến một phút, cô sẽ
bước qua cánh cửa, sẽ ngồi trên con chim sắt to lớn màu bạc kia, bay đến
nước Mỹ, bay đến New York.
“Đứng đây làm gì? Đi nhờ chút.” Luôn có những người kéo hành lý
đang xếp hàng chờ đến lượt kiểm tra anh ninh đi qua cô.
Thẩm Anh Xuân đứng về một bên, xê dịch hành lý. Trên mặt là thái
độ không chịu đựng được nữa, dường như là muốn chê tốc độ kiểm tra an
nình quá nhanh, nhanh như chớp mắt, cô sắp biến mất khỏi đây rồi.
Sau khi kiểm tra an ninh xong, Thẩm Anh Xuân cứ đứng ngây người
ra nhìn về phía cửa ra. Người phụ nữ trung niên mặc đồng phục hỏi Thẩm
Anh Xuân: “Cô ơi, bắt đầu lên máy bay rồi đấy. Xin hỏi cô có cần giúp đỡ
gì không ạ?” vẫn giọng nói ôn hòa. Nụ cười ấm áp nhưng không có một
chút tình cảm nào, tất cả các tiếp viên của các hãng hàng không đều có nụ
cười như cô, tiêu chuẩn, máy móc, khiến Thẩm Anh Xuân cảm thấy có chút
giả tạo.
Đúng vậy, cái thế giới này cũng đầy giả tạo.
Đứng ngây ra một lúc mới chợt nhớ ra, cô…phải đi New York.
Bước ra khỏi cửa kiểm tra an ninh, cửa chính từ từ đóng lại.