GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 64

Xem ra, chị cũng không an toàn lắm đâu. Sao lại đi nói người khác chứ, chị
cứ lo cho chị trước đi.”

“Lâm NhãNamcó khuôn mặt nhìn giống như một cô gái nhỏ ngây thơ,

nhưng từ lâu cô ta đã nhìn thấu tâm can đám đàn ông trên thế gian này rồi.
Nếu nói đến chuyện đánh mất bản thân thì chỉ có đám đàn ông cam tâm
tình nguyện đánh mất bản thân mình vì cô ta thôi.” Từ Di đứng bên cạnh
nói xen vào.

“Chị hai đúng là có mắt nhìn người.” Lâm Nhã Nam vừa nói vừa chát

trên máy tính xách tay, vừa giơ ngón tay cái lên.

Kỳ nghỉ Quốc khánh năm thứ ba, Lâm Nhã Nam đột nhiên tuyên bố

với mọi người, cô đi Bắc Kinh.

Thẩm Anh Xuân cười cười nói, dê chuẩn bị vào hang sói.

Lâm Nhã Nam hoàn toàn đã bị si mê. Cô không quan tâm anh ta có

phải là một con thú hoang dã hay không, nhưng cô vẫn sẽ quyết định đi Bắc
Kinh. Đêm trước vừa ra nhà ga xe lửa, bốn chị em trong ký túc xá đều lo
cho Lâm Nhã Nam, chỉ sợ cô không cẩn thận rồi lại rơi vào hang sói, đến
lúc đó muốn chạy thoát thân cũng muộn rồi. Vẫn còn may, Thẩm Anh
Xuân đã gọi điện trước cho một người bạn họ Lý học ở đại học Bắc Kinh.
Lão Lý đã nhận lời giúp, nếu em Lâm có chuyện gì, anh ta sẽ mang đầu đến
chịu tội với Thẩm Anh Xuân.

Lúc sắp đặt điện thoại xuống, lão Lý không quên hỏi với Thẩm Anh

Xuân một câu: “Trước khi đến sáu mươi tuổi, tôi còn cơ hội gì không?”

Tất cả mọi người, trong đó có Thẩm Anh Xuân đều bị lão Lý trêu cho

cười ngật ngưỡng.

Thẩm Anh Xuân là người bạn tốt nhất của lão Lý, nhưng bạn tốt thì

không nhất định sẽ trở thành người yêu tốt nhất được, đây chính là điều