HÀ THÀNH THẤT THỦ CA VÀ HOÀNG DIỆU - Trang 33

Nấu-nung gan sắt, dải-dầu lòng son.

45. Chữ trung còn chút con con,

Quyết đem gửi cái tàn-hồn gốc cây.

Trời cao, biển rộng, đất dày,

Núi Nùng, sông Nhị, chốn này làm ghi.

103

Thương thay, gặp buổi truân-nguy ;

104

50. Lòng riêng ai chẳng thương-vì người trung.

105

Rủ nhau tiền góp của chung,

Đem người lên táng ở trong Học-đường.

106

Đau-đớn nhẻ ! Ngẩn-ngơ dường !

107

Tả-tơi thành-quách, tồi-tàn cỏ-hoa.

4. PHÊ-BÌNH CHUNG

55. Kể từ năm Dậu bao xa,

108

Đến nay tính đốt, phỏng đà mười niên.

109

Long-thành thất-thủ hai phen,

110

Kho-tàng hết sạch, binh-quyền rời tan.

111

Đổi thay trải mấy ông quan,

60. Quyên-sinh tựu nghĩa, có gan mấy người ?

112

Trước quan Võ-hiển Khâm-sai,

113

Sau quan Tổng-đốc, một vài mà thôi.

Ngoài ra, võ-giáp, văn-khôi,

114

Quan, bào, trâm, hốt, nhác coi ngỡ là…

115

65. Khi bình làm hại dân ta,

116

Túi tham mở rộng, chẳng tha miếng gì.

117

Đến khi hoạn-nạn gian-nguy,

118

Mắt trông ngơ-ngáo, chân đi gập-gềnh !

119

5. CHÊ ĐỀ-ĐỐC LÊ-VĂN-TRINH

Võ như đề-đốc Lê-Trinh,