Nguyệt còn không có nghĩ đến chuyện đó!"
"Ách, không nghĩ tới là tốt rồi! Nhưng mấy ngày trước ta nghe Thương
Thương nói rồi, để cho bọn Liên Hoa và Đình Vân đón dâu, nếu ngươi thật
không muốn, vậy ta phải đi trở về nói với Thương Thương." Vũ Văn Tiểu
Tam thành tâm thử dò xét nàng ta.
Tiểu Nguyệt nghe vậy, sắc mặt cứng đờ, đáy mắt thoáng qua một tia đau
đớn, rồi sau đó mở miệng cười: "Tiểu thư, người trở về chỗ Vương Gia đi.
Những chuyện này, Tiểu Nguyệt cũng không xen vào làm gì!"
Vũ Văn Tiểu Tam thở dài một hơi, cầm lấy tay nàng: "Tiểu Nguyệt, ta
không thích dáng vẻ này của ngươi. Tiểu Nguyệt trong ấn tượng của ta,
mặc kệ gặp chuyện gì đều lạc quan, đầy sức sống giống như là mặt trời.
Cho tới bây giờ cũng sẽ không giống như hôm nay bi quan như thế! Ngươi
bây giờ, giống như là đối với chuyện gì đều không để ý, hoặc là nói không
dám quan tâm. Nhưng Tiểu Nguyệt, ngươi đè nén tất cả mọi chuyện ở trong
lòng, không cảm thấy khó chịu sao? Có chuyện gì không vui hãy nói với
tiểu thư, tỷ tỷ nhất định giúp ngươi làm chủ! Nếu ai dám khi dễ Tiểu
Nguyệt của ta, trước hỏi qua quả đấm của Vũ Văn Tiểu Tam ta!"
Lời này vừa nói ra, lỗ mũi Tiểu Nguyệt đau xót, rốt cuộc không nhịn
được khóc lên, nhào tới trong ngực Vũ Văn Tiểu Tam: "Tiểu thư, người ta
thật khó chịu. . . . . . Hu hu hu, thích một người thì ra là chuyện đau khổ
như vậy. . . . . ."
Vũ Văn Tiểu Tam thở dài một hơi, vuốt lưng của nàng: "Được rồi, được
rồi, đừng khóc, nói với tỷ tỷ một chút đã xảy ra chuyện gì? Có lẽ tỷ tỷ có
thể giúp được ngươi! Hơn nữa, không phải là đàn ông thôi sao? Tiểu
Nguyệt nhà chúng ta ưu tú như vậy, còn sợ không tìm được người tốt hơn
sao?"