HÃY CỨU EM - Trang 218

Shakespeare: " Máu không thể được rửa bằng máu, mà phải được rửa bằng
nước."

- Cậu nếm đi, rồi phát biểu cho tớ xem nào, - anh vừa nói vừa đặt một

tách cà phê sánh bọt trước mặt bác sĩ.

- Cà phê Colombia à?

- Cà phê Jamaica: hiệu Blue Mountain. Nổi tiếng đấy, đúng không?

Sam gật đầu xác nhận.

- Nhìn này, - Shake đưa tay chỉ vào một mẩu báo đính trên xà gỗ, - tớ đã

cắt bài báo nói về cậu trong tờ New York Times ra đấy.

- Bài báo nói chủ yếu về bệnh viện, chứ không phải về tớ, - Sam đáp.

- Xem ra cậu vẫn đóng vai khiêm tốn...

Sam nhún vai.

- Tớ cũng đã nhận được các khoản đóng góp của cậu, - Shake nói tiếp -

Năm ngàn đô la vào mỗi kỳ Noel cho các hoạt động từ thiện của nhà thờ...

- Tớ tin cậu: tớ biết chắc số tiền ấy được dùng đúng mục đích.

- Ừ, nhưng cậu không cần phải gửi nhiều như thế.

- Đó cũng là một cách để trả món nợ của tớ, - Sam giải thích. - Khi tớ

rời khỏi đây cùng Federica, cha Hathaway đã cho bọn tớ mượn tiền.

- Tớ biết: có lần cha đã nói với tớ rằng đó là khoản đầu tư đúng đắn nhất

mà cha từng thực hiện trong suốt cuộc đời.

- Nhưng số tiền đó là để dành cho người nghèo...