HÃY ĐỂ ANH Ở BÊN EM - Trang 248

- Vân Vy, em đồng ý đi à? Nếu không muốn đi thì đừng miễn cưỡng,

dù sao cũng không có anh ở nhà!

Cô có thể nhận ra sự khó xử trong giọng nói của anh, nhưng cô không

đoán được vì sao anh lại như vậy.

- Anh không muốn để em đến phải không? Nếu như anh không muốn

thì em không đi cũng được! - Cô ngẩng đầu nhìn những đám mây lững lờ
trôi, bầu trời xanh biếc rộng bao la, vậy mà chỉ có vài đám mây nhỏ xíu che
lấp ông mặt trời.

- Không phái, anh chỉ sợ em căng thẳng!

Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây mỏng, chiếu những ánh sáng vàng

rực xuống mặt đất.

Cô bật cười:

- Không sao đâu, em sẽ vì anh mà cốgắng hết sức để không căng

thẳng! - Cô không biết bầu trời nơi Giang Nhan đang ở liệu có trong vắt
như nơi này không.

Giang Nhan than thở:

- Vậy ngày mai em đợi anh cùng đi!

Vân Vy ngạc nhiên:

- Chăng phải ngàv kia anh mời được về sao?

- Anh sẽ về trước, em phải đợi anh đấy!

- Vâng! - Đột nhiên cô cảm thấy đám mây đen trong lòng phút chốc

bỗng tiêu tan hết, nếu không cô đâu có cảm thấy ngọt ngào đến vậy!