Đúng là cô đề nghị như vậy, nhưng cô đâu có nghĩ rằng anh ta sẽ nghe
lời. Chẳng phải từ trước đến giờ anh ta luôn coi lời người khác nói như gió
thoảng qua tai sao? Mà hơn nữa bảo anh ta không lái xe không có nghĩa là
đồng ý cho anh ta ngủ lại đây.
- Hay không em ra ngoài bắt cho anh một cái xe nhé!
- Anh không quen ngồi taxi!
- Thế thì anh cũng không thể ở lại nhà em được, em biết phía trước có
một khách sạn đấy!
- Anh có yêu cầu ngủ trên giường của em đâu?
Vân Vy ngây người, sao có thể có người mặt dày đến thế cơ chứ:
- Này, Tô Tần...
Dường như Tô Tần có vẻ rất vui khi nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Vân
Vy, thậm chí còn gác chân lên nhau có vẻ rất thích thú. Chỉ có điều sau khi
thực hiện xong động tác này, sắc mặt của anh ta thay đổi hẳn.
- Sao thế? - Vân Vy hỏi dò.
Tô Tần chầm chậm nằm thẳng xuống, tay kéo một cái gốỉ dựa lưng kê
lên đầu:
- Yên tâm đi, không nôn ra ghế của em đâu mà sợ!
- À, em không có ý đó!
Ban nãy lúc anh ta gác hai chân lên nhau, vẻ mặt trông rất kì lạ, cho
dù đã nằm ra ghế sô pha rồi mà hai chân anh ta vẫn không dám động đậy.
- Chân của anh bị làm sao thế?