HÃY ĐỂ NGÀY ẤY LỤI TÀN - Trang 193

y trở lại ghế ngồi, quay số điện thoại tự động một lần nữa.

- Gin phải không? Alô, Vẫn anh đây mà. - Y nghe thấy tiếng nói của chính

mình rất ngượng ngập và đần độn. Lúc này, y căm ghét bản thân mình biết
bao! - Nghe nhé, anh muốn xin lỗi. Vừa rồi, anh hơi nóng nảy.

- Anh quả là dễ cáu, có phải không nào?

- Hẳn có một sự hiểu nhầm nào đó.

- Đúng đấy mà, hãy quên đi, - Gin trả lời xoa dịu.

- Tối thứ Sáu này, em không bận gì chứ?

- Được lắm. Chúng ta sẽ đi đâu?

- Đi ăn và đi chơi bằng ôtô, em thấy thế nào?

- Không! Có một cuốn phim hay ở Riô. Mua vé phim ấy nhé.

- Tốt lắm.

- Nào, đừng có quên đấy.

- Anh sẽ không quên… lần này không quên đâu.

Y cười gượng.

- Để chứng tỏ thiện ý của anh, anh muốn đưa em đi chơi cả tối nay nữa.

- Rất tiếc, anh thân mến, tối nay em bận.

Vừa nghe Gin trả lời xong, Bôdơmen tự nguyền rủa mình quá hăm hở.

- Em cho anh hỏi: ai đấy?

- Không, Henri. Tò mò chóng già đấy.

- Anh đoán là Grantơ.

Thoạt tiên Gin không trả lời. Rồi cô nói:

- Phải rồi, anh Athơ mời anh ấy lại ăn bữa tối.

- Vậy sao em lại phải ở nhà?