HẸN VỚI THẦN CHẾT (HẸN VỚI TỬ THẦN) - Trang 202

Carol ngẩng đầu lên. Cô nói, giọng cô trầm và chậm rãi.

- Để được cứu rỗi linh hồn, cô nói - Tôi xin thề, là tôi không làm gì hại

bà ấy.

Poirot tựa lưng vào ghế.

- Thế thì, - ông nói, - chuyện có thế thôi.

Im lặng một lúc. Poirot mải mê suy nghĩ, tay vân vê bộ ria mép. Rồi

ông nói:

- Chính xác ra thì kế hoạch của hai anh em cô là gì?

- Kế hoạch?

- Đúng vậy, cô và anh cô phải có một kế hoạch gì chứ.

Trong suy nghĩ của mình, ông đã kịp hình dung ra câu trả lời. Một,

hai, ba.

- Chúng tôi chẳng có kế hoạch nào cả, cuối cùng Carol nói. - Chúng

tôi chưa bao giờ làm chuyện đó.

Hercule Poirot đứng dậy.

- Thế thôi, thưa cô. Cô làm ơn mời hộ anh trai của mình tới đây nhé.

Carol đứng dậy. Cô đứng lưỡng lự một lúc.

- Ông Poirot. Ông có ... ông có tin tôi không?

- Thế tôi vừa nói là tôi không tin cô sao ? - Poirot hỏi lại.

- Không, nhưng ...