HẸN VỚI THẦN CHẾT (HẸN VỚI TỬ THẦN) - Trang 200

?

Câu hỏi của ông có hiệu quả ngay tức thì. Ông nhận thấy màu đỏ trên

đôi má cô gái đang dần biến mất.

- Ông biết chuyện đó sao ? - Cô thầm thì.

- Đúng, tôi biết chuyện đó.

- Nhưng bằng cách nào ?

- Một phần trong cậu chuyện của hai người đã tình cờ bị nghe thấy.

- Ôi ! Carol Boynton đưa tay ôm mặt. Cô nức nở, làm rung cả chiếc

bàn.

Hercule Poirot đợi một chút rồi ông điềm tĩnh nói:

- Hai người đang cùng bàn tính kế hoạch giết mẹ kế của mình.

Carol bật khóc thành tiếng:

- Chúng tôi thật điên rồ ... thật điên rồ ... cái buổi chiều hôm ấy!

- Có lẽ là đúng vậy.

- Ông không thể hiểu được tình cảnh của chúng tôi đâu!. Cô đứng lên,

đưa tay vuốt ngược mái tóc ra đằng sau. - Nghe thì có vẽ tuyệt vời đấy.
Nhưng cuộc sống của chúng tôi ở Mỹ thật quá tồi tệ. Chuyến đi du lịch đã
mang lại mái ấm cho chúng tôi.

- Mang lại mái ấm gì cho cô? Giọng nói của Poirot bây giờ tỏ ra tốt

bụng và thông cảm.

- Chúng tôi khác với những ngưòi khác! Chúng tôi ... chúng tôi bị tách

biệt khỏi thế giới chung quanh. Và còn Jinny.