HẸN VỚI THẦN CHẾT (HẸN VỚI TỬ THẦN) - Trang 198

- Sao cơ ?

Carol chậm rãi nói :

- Sự thật là sắc mặt của mẹ tôi rất kỳ lạ. Mặt bà ấy đỏ lựng lên, đỏ hơn

bình thường nhiều.

- Có thể là bà ấy bị sốc gì chăng ? ; Poirot gợi ý.

- Một cú sốc à ? - Cô trố mắt nhìn ông.

- Vâng, có thể bà ấy, nói như thế này, bị rắc rối với một trong số

những người phục vụ.

- Ồ ! Khuôn mặt cô giãn ra. - Vâng, có thể lắm chứ.

- Thế bà ấy không nói chuyện gì đã xảy ra sao ?

- Không ...không ...không có gì cả.

Poirot nói tiếp :

- Thế sau đó thì cô làm gì ?

- Tôi đi về lều của mình và đi nằm khoảng nửa tiếng. Sau đó thì tôi đi

xuống lều lớn. Anh trai và chị dâu tôi đã có ở đó rồi, họ đang đọc sách.

- Thế cô làm gì ?

- Ồ ! Tôi khâu vá một chút. Sau đó thì tôi đọc tạp chí.

- Trên đường tới lều lớn cô có nói chuyện lại với mẹ mình không ?

- Không, tôi đi thẳng xuống lều. Tôi nghĩ là tôi còn không hề liếc mắt

về phía lều của bà ấy nữa cơ.