HẸN VỚI THẦN CHẾT (HẸN VỚI TỬ THẦN) - Trang 58

- Vâng tôi hai mươi ba tuổi.

- Chính xác.

- Nhưng tôi vẫn không hiểu làm thế nào ? ý của tôi là tôi sẽ không biết

đi đâu và làm gì.

Giọng nói của cô trở nên hoang mang.

- Cô thấy đấy, Carol nói, Chúng tôi chẳng có một xu dính túi.

- Thế cô không có người bạn nào có thể giúp cô được à ?

- Bạn bè ư ?, Carol lắc đầu. Không, chúng tôi chẳng biết ai cả ?

- Thế không ai trong số anh chị em cô nghĩ tới chuyện bỏ nhà đi sao ?

- Không, tôi nghĩ thế. Ôi, chúng tôi không thể làm thế được.

Sarah thay đổi chủ đề khi nhận thấy vẻ hoang mang của cô gái.

Cô nói :

- Cô có quý mẹ kế của mình không ?

Carol từ từ lắc đầu.

Cô thì thào bằng một giọng sợ hãi:

- Tôi căm ghét bà ta. Ray cũng thế. Chúng tôi ...chúng tôi thường cầu

mong bà ta sớm chết đi.

Lại một lần nữa Sarah thay đổi chủ đề :

- Hãy kể cho tôi nghe về người anh trai cả của cô đi.