HOA HỒNG GIẤY - Trang 1204

Không nghĩ ngợi nhiều, anh bấm luôn điện thoại.

- Sao anh gọi tới? - Giọng nói rất khẽ, không biết là trốn vào đâu nghe

điện thoại đây.

- Hình như em cũng không tình nguyện lắm, anh gọi tới cứu rỗi em đấy.

Sao, không muốn nghe điện thoại của anh thì anh cúp nhé.

- Đâu có. - Liễu Tinh vội la lên - Anh đợi em một lát.

Anh nghe thấy trong điện thoại có tiếng một người đàn ông:

- Tinh Tinh, sao em không ăn nữa?

- Tôi no rồi.

- Em đi đâu thế?

- Không cần anh lo.

Cửa đóng sầm lại, anh nghe thấy tiếng cô thở hắt ra:

- Được rồi, giờ thì an toàn rồi. Anh nói đi!

- Đang ở đâu?

- Trong phòng em. - Liễu Tinh cười, tâm trạng hình như rất tốt. Anh

cũng cười theo:

- Tối nay anh hơi buồn, muốn tìm người nói chuyện, em nói chuyện với

anh nhé?

- Ai chọc anh vậy?

- Em chứ ai, có người bạn tốt như anh đây mà vẫn còn dây dưa, lằng

nhằng với vị hôn phu cũ, chẳng phải đã chọc giận anh sao?