Mặc dù cơ thể cô vẫn đi ra đi vào phòng mổ, người khác hỏi gì cô đều
trả lời đầy đủ, y tá trưởng cần gì cô đều có thể đem đến rất chính xác,
nhưng suy nghĩ của cô đã treo ngược cành cây từ lâu.
Thực ra, đây chính là biểu hiện của chứng rối loạn tâm lý cưỡng chế[1].
[1] OCD (Obessive-Compulsive Disorder): một rối loạn tâm lý có tính
chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh là bị ám ảnh, cảm thấy lo lắng
không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép
buộc để giảm bớt căng thẳng.
Không thể không thừa nhận, bây giờ dù cô và bà Bạch Mộ Mai có cắt
đứt triệt để đến mấy, nước sông quyết không phạm nước giếng, nhưng nước
sông hay nước giếng xét cho cùng cũng đều là nước. Bà Bạch Mộ Mai là
mẹ cô, điều này không thể phủ nhận. Chuyện của bà, cô không thể không
để tâm, hơn nữa lại còn dính dáng đến bố của sếp Khang, đúng là đã loạn
càng thêm loạn.
Nhưng cô thấp cổ bé họng, chẳng thay đổi được gì, chỉ có thể mở to mắt
nhìn bí thư Khang lao đầu vào lửa mà không dám đưa tay ra cứu giúp.
Đúng là nực cười, ông Khang lăn lộn trên quan trường nhiều năm như vậy
mà lại không nhìn rõ được bộ mặt thật của bà Bạch Mộ Mai. Ông ta sẽ
không cho rằng Bạch Mộ Mai ở vậy bao nhiêu năm là vì không thể quên
được ông ta đấy chứ? Nếu bà Bạch Mộ Mai thật sự có thể si tình tới mức
đó, vậy thì cô từ đâu chui ra?
Tình yêu quả đúng là trẻ không tha già không thương, khiến IQ con
người ta tụt giảm, có mắt như mù.
Hiện giờ, trong mắt bà Bạch Mộ Mai, ông Khang Vân Lâm là một kẻ dở
ông dở thằng, theo quan điểm về hạnh phúc và tình dục cường điệu của bà
thì ông chẳng có chút giá trị sử dụng nào. Bà Bạch Mộ Mai sẽ chẳng vì tình
yêu mà dành nửa đời sau của mình để đi phục vụ một ông già.