HOA HỒNG GIẤY - Trang 689

- Bố không phải. Bố con…

- Là ai? – Tim Bạch Nhạn ngừng đập.

- Mẹ con không nói cho con sao?

- Ông ấy là ai?

- Đợi mẹ con nói cho con đi! Nhạn Nhạn, hôm nay bố tới để thăm con,

con vẫn sống tốt chứ?

- Tốt không thể nào tốt hơn. Bí thư Khang - Bạch Nhạn nhắm mắt lại -

Bác muốn đi huyện Vân, mẹ cháu có biết không?

- Bố muốn cho bà ấy bất ngờ nên chiều nay chuẩn bị đi huyện Vân gặp

bà ấy.

- Bác Khang, cháu thật sự không muốn đả kích bác. Với tuổi tác và

chức vụ của bác hiện nay, bác đã không phải là người bà ấy cần nữa rồi.
Nhân lúc suy nghĩ này của bác mới đang manh nha, tốt nhất là hãy dập tắt
nó đi rồi trở về nhà chăm sóc cho bà Lý. Thực ra đời này người bác cần bù
đắp nhất chính là bà ấy, chứ không phải là bà Bạch Mộ Mai. Bác cứ từ từ
dùng bữa, cháu đi làm đây.

Bạch Nhạn lẳng lặng đứng dậy, không nhìn ông Khang Vân Lâm thêm

một cái nào nữa.

Ông Khang Vân Lâm bần thần chớp mắt, không định thần lại được.

Đi dưới ánh mặt trời, Bạch Nhạn mới cảm thấy người ấm lên, cô thở

dốc từng hơi, như thể đã phải nín thở rất lâu.

Mối nghiệt duyên này, lúc nào mới có thể cắt đứt đây!

Suốt buổi chiều, Bạch Nhạn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn.