HOA HỒNG GIẤY - Trang 687

- Bốn giờ chiều anh sẽ gọi điện cho em.

Lãnh Phong mỉm cười nháy mắt Bạch Nhạn với rồi đi trước.

Ông Khang Vân Lâm đưa Bạch Nhạn tới một quán trà kiểu Quảng

Châu, họ không gọi thức ăn, chỉ gọi trà và mấy món điểm tâm kiểu Quảng
Châu.

Bạch Nhạn thận trọng ngồi xuống, đối với ông Khang Vân Lâm, cô

không nói rõ được tâm tư của mình. Ông ta và bà Bạch Mộ Mai giống
nhau, phận con cái không có tư cách bàn tán. Nếu là cùng độ tuổi, cô sẽ cực
kỳ coi thường người đàn ông này.

- Sao không ăn đi? - Ông Khang Vân Lâm ân cần đẩy đĩa điểm tâm tới

trước mặt Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn gắp một cái há cảo tôm cho vào miệng cắn từng miếng nhỏ,

trong lòng thầm đoán xem ông Khang Vân Lâm đến tìm cô là vì mục đích
gì.

Khi ly hôn với sếp Khang, cô không báo cho bà Bạch Mộ Mai, còn sếp

Khang có nói với bà Lý và ông Khang hay không, cô không rõ. Từ sau khi
chia tay với bà Bạch Mộ Mai ở huyện Vân, mẹ con cô hoàn toàn không liên
lạc. Cô hôm đi ngang qua Nhà hát Tân Giang, có thấy trên bảng quảng cáo
dán poster của vở kịch Tây sương ký, bà Bạch Mộ Mai diễn vai Thôi Oanh
Oanh. Cô chỉ liếc một cái rồi bước qua, không hề dừng lại.

- Nhạn Nhạn, tháng trước tổ chức đã nói chuyện và yêu cầu bố lui về

phía sau. Kể từ hôm nay, bố không phải đi làm nữa.

Ông Khang Vân Lâm nói, vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng.

Bạch Nhạn tiếp tục nhai sủi cảo, cảm giác tôm không được tươi lắm,

nhai rất mất công.