HOA HỒNG GIẤY - Trang 703

Có lúc Khang Kiếm hồ nghi, đây là mình đề cao phương diện tinh thần,

hay là đã thoái hóa thành một linh hồn mục nát núp sau một lớp da trẻ
trung?

Nếu có gì đáng để chúc mừng, thì đó chính là việc anh vẫn còn chưa

thật sự trở thành một tên quan lại khốn kiếp, anh vẫn còn thật tâm đóng góp
được chút chuyện thực tế cho Tân Giang. Cùng là ngồi trên bục cao ra rả
những lời ca tụng, nhưng bài phát biểu của anh ít nhiều còn có nội dung
thực tế. Lần cải tạo thành cũ này là do anh chạy đôn chạy đáo tới Bắc Kinh
và lên trên tỉnh, xin được tiền và dự án. Chỉ một dự án này thôi cũng có thể
khiến cho Tân Giang thay da đổi thịt, và còn đem lại những lợi ích tiềm
tàng to lớn cho Tân Giang.

Về việc lựa chọn thị trưởng xây dựng thành phố vào tháng Một, ban

lãnh đạo Thành ủy vẫn luôn coi trọng anh, còn đối với Lục Địch Phi lại có
ý phê bình, hễ nhắc đến là tặc lưỡi.

Nếu không có gì thay đổi, có lẽ đó sẽ là một cuộc bầu chọn chẳng có gì

đáng hồi hộp.

Hiện giờ con đường quan lộ của Khang Kiếm đã phát triển vượt qua cái

bóng của ông Khang Vân Lâm, có thể dùng bốn chữ thuận buồm xuôi gió
để hình dung.

Nếu là trước kia, ngoài mặt Khang Kiếm vẫn tỏ ra điềm tĩnh, nhưng

trong lòng lại rất đắc ý, rất có cảm giác thành công. Nhưng lúc này, anh thật
sự chẳng thấy vui mừng chút nào. Theo anh phân tích, nguyên nhân là vì
trước đây trong đầu anh chỉ toàn là công việc, bây giờ, phần lớn con tim
anh đã dành chỗ cho một người.

Người đó chính là vợ cũ của anh - Bạch Nhạn.

Nói ra thât nực cười, con người, đúng là đê tiện. Đúng vào lúc Bạch

Nhạn đề nghị anh ly hôn, anh mới phát giác ra mình đã yêu sâu sắc người