HOA HỒNG GIẤY - Trang 706

Khang Kiếm không ngờ mình sẽ gặp lại Y Đồng Đồng nhanh như vậy,

mà lại là gặp nhau trước cửa một tiệm bánh pho-mát.

Hôm nay, một công ty kiến trúc có tiếng ở miền Bắc khai trương chi

nhánh ở Tân Giang nên mời mấy vị lãnh đạo thành phố tới cắt băng khánh
thành. Cắt băng xong còn có những hoạt động khác, nhưng Khang Kiếm
viện cớ thoái thác.

Trên đường tới đó, anh phát hiện ra trên phố này có một hàng bánh

ngọt, là chuỗi cửa hàng bánh ngọt kiểu u nổi tiếng cả nước. Lúc mới kết
hôn, Bạch Nhạn đã từng mua hai miếng bánh ngọt ở cửa hàng này. Buổi
tối, cô đựng bánh vào chiếc đĩa nhỏ, rót hai tách trà xanh rồi bưng tới
phòng làm việc làm bữa ăn đêm cho hai người.

Không thích ăn đồ ngọt, anh cau mày xua tay khiến cô trừng mắt:

- Sếp có biết cái bánh này bao nhiêu tiền một miếng không? Chỉ một

miếng tí tẹo thế này thôi mà 28 tệ đấy. Em phải cắn răng, nhắm mắt, mặc
cho trái tim rỉ máu, nhịn đau mua về hai miếng, nếu quy thành bánh mì thì
mua được biết bao nhiêu cái chứ? Anh mà còn chê lên chê xuống thì làm
sao xứng đáng với tấm lòng của em, làm sao xứng đáng với 28 tệ này?

Anh nhìn miếng bánh quả thực rất nhỏ trên đĩa, đúng là hơi đắt:

- Chê đắt thì mua làm gì?

Hàng mi dài của Bạch Nhạn chớp chớp:

- Đắt là có lý do cả đấy. Đừng tưởng nó nhỏ, nhưng ngon lắm đấy, đây

là cảm giác tuyệt vời mà một đống bánh mì lát không thể nào với tới được.
Hi hi, người ta thỉnh thoảng cũng phải nuông chiều bản thân chứ, đúng
không! Ăn mau, không được để rơi một mẩu vụn nào đâu.