Mồ côi từ nhỏ, Lãnh Phong lớn lên trong sự chăm sóc, đùm bọc của chị
gái, nhưng trong lòng anh vô cùng khát khao yêu thương của mẹ cha. Điều
đó khiến cho sự kỳ vọng của anh đối với bố mẹ vợ rất cao. Một đứa trẻ khổ
sở như vậy, sao cô có thể để anh phải đối mặt với bà mẹ đồng bóng của cô?
Còn nhớ lần tới khám bệnh tại Viện điều dưỡng của Sở Điện lực, Lãnh
Phong đã từng cười bảo cô có phải Bạch Nhạn bướng bỉnh là do được bố
mẹ quá cưng chiều hay không? Giọng anh lúc đó rất ngưỡng mộ, rất mong
ngóng. Chính trong lúc đó, Bạch Nhạn thấy tim mình thắt lại.
Người thích hợp với Lãnh Phong phải là người con gái có bố mẹ tử tế,
hòa nhã, yêu thương nhau và cưng chiều con gái như công chúa. Yêu ai yêu
cả đường đi lối về, đã yêu con gái, tất nhiên sẽ thương con rể, sẽ coi Lãnh
Phong như con đẻ, ân cần hỏi han và quan tâm mọi mặt. Ngày lễ ngày Tết,
cả gia đình sum họp, bố vợ và con rể uống rượu tán gẫu, mẹ và con gái tất
bật trọng bếp, tiếng cười bay rất xa, rất xa…
Cô có thể đem lại cho Lãnh Phong những điều kiện này không? Đáp án
đương nhiên là không thể.
Minh Thiên vì bà Bạch Mộ Mai nên không thể yêu cô, sếp Khang vì bà
Bạch Mộ Mai mà lấy danh nghĩa tình yêu để trả thù cô.
Bạch Nhạn không dám thử nếu sau khi cô chấp nhận sự theo đuổi của
Lãnh Phong, đến khi biết về bà Bạch Mộ Mai, anh sẽ không thể chấp nhận,
rồi hai người lại chia tay.
Hiện giờ Bạch Nhạn thật hận ông trời trêu ngươi, cô thuê nhà sống một
mình cũng mấy năm rồi, chưa từng xảy ra chuyện gì, sao ở chỗ này lại gặp
ngay cảnh cướp mò vào nhà?
Đã nghèo lại gặp cái hèo? Bạch Nhạn than thở, âm thầm suy ngẫm xem
nên dùng lý do gì phù hợp để gạt đi ý định ở chung của Lãnh Phong mà vẫn
không làm anh bị tổn thương.