ban kỷ luật anh nắm rất rõ. Thông thường nếu đơn từ của dân chúng nhiều,
hoặc trong nội bộ có người cung cấp chứng cứ có hiệu lực thì Ủy ban Kỷ
luật sẽ phái người xuống điều tra. Điều tra ai, điều tra chuyện gì thì không
ai hay biết, đợi đến khi biết rồi thì cũng là lúc gặp mặt chính thức với Ủy
ban.
Điều duy nhất khiến anh cảm thấy kỳ lạ là trong một cuộc họp, ông
Tùng Trọng Sơn đã từng nói một câu rằng, Ủy ban Kỷ luật sẽ tới Tân
Giang điều tra tình hình trong sạch hóa bộ máy chính trị của quan chức Tân
Giang, thời gian là vào tháng sau, sao lại tới sớm như vậy nhỉ? Hình như
công việc đã triển khai được một thời gian rồi.
- Ngoài ra còn chuyện gì nữa không? - Khang Kiếm thấy Giản Đơn ủ rũ
như bánh đa nhúng nước.
- Không có gì ạ. Sếp Khang, anh không còn chuyện gì khác thì em đi
làm việc đây.
- Đi đi! - Khang Kiếm xua tay, ngồi một lúc rồi đứng dậy đi tới văn
phòng của ông Tùng Trọng Sơn.
Thư ký của ông Tùng Trọng Sơn bảo anh đợi một lúc, bí thư Tùng và bí
thư Lục đang nói chuyện ở trong! Chưa dứt lời thì cửa phòng bật mở, Lục
Địch Phi từ bên trong đi ra, nhìn thấy Khang Kiếm thì vội tới bên cạnh anh.
- Khang Kiếm, cậu có biết Giám đốc Tống của Sở Xây dựng thành phố
đã bị Ủy ban Kỷ luật tiến hành song quy chưa?
- Cuối tuần tôi ở tỉnh trên nên không biết.
- Chuyện mới xảy ra trưa nay, tạm thời nhốt ở một trụ sở ở ngoại thành,
không biết tình hình thế nào rồi. - Lục Địch Phi nhíu mày.