HOA HỒNG GIẤY - Trang 776

Khang Kiếm thở dài, anh không có cơ hội. Bởi vì cô luôn gọi đến trước

khi anh kịp bấm số.

Khang Kiếm cũng đang kìm chế để không nhớ tới Bạch Nhạn quá

nhiều.

Mấy hôm nay, các loại tin đồn lan khắp Ủy ban như gió lốc cuồn cuộn

trước cơn giông tố. Sau khi giám đốc Tổng của Sở Xây dựng bị song quy,
ngay kế đó, trưởng ban Đấu thầu và ông chủ của mấy công ty xây dựng
cũng đồng loạt ngã ngựa, tất cả mọi người đều đang xôn xao bàn tán, tiếp
theo sẽ đến lượt người quản lý mảng xây dựng thành phố - Khang Kiếm.

Trở thành trung tâm của cơn gió lốc nhưng Khang Kiếm vẫn làm việc

bình thường như mọi ngày, vẫn điều động và chỉ đạo công việc do mình
quản lý đâu ra đấy, không hề bị ảnh hưởng từ bên ngoài.

Anh biết có rất nhiều con mắt đang quan sát anh, vì thế anh càng phải tỏ

ra bình thường. Song quy là phải đấu trí. Không có chứng cứ mà chỉ suy
đoán vu vơ là không được. Vấn đề là phải dằn lòng, không thể động thủ
trước.

Có điều, Khang Kiếm hiểu rất rõ, đây là trở ngại lớn nhất kể từ khi anh

đi theo con đường chính trị. Bố anh vừa mới về hưu, anh thiếu đi một tầng
ô dù bảo vệ, vì thế kẻ địch đã không thể kìm chế nổi.

Anh lại không hề để ý đến việc mất đi sự che chở của ông Khang Vân

Lâm, điều anh bận tâm là đúng vào lúc Bạch Nhạn bị thương, anh lại không
thể ở bên cạnh cô, đến quan tâm anh cũng phải kìm chế lại.

Bạch Nhạn đã ly hôn với anh, nếu anh xảy ra chuyện gì, anh không thể

kéo cô vào cuộc.

- Sếp ơi em chán quá, nếu tối nay được đi dạo phố, mua một bịch bắp

rang bơ rồi cùng đi xem phim thì tuyệt biết mấy!