biết bố mình là ai. Em có một linh cảm là người đàn ông ban cho em sinh
mệnh này nhất định vẫn còn đang sống đâu đó trên cõi đời này, chỉ là do
em không biết ông ấy, mà ông ấy cũng không biết đến sự tồn tại của em.
Thực ra em không hề mong đợi, cũng chẳng hề tò mò chút nào về ông ấy.
Nghe mấy chuyện này, anh có tưởng tượng nổi em đã lớn lên dưới những
con mắt xoi mói của người đời như thế nào không?
Lãnh Phong không cười, có thể nói, đầu óc anh nhất thời không theo kịp
câu chuyện. Anh luôn tưởng rằng Bạch Nhạn là cô gái bé nhỏ gia cảnh bình
thường nhưng rất được cưng chiều, tính cách hoạt bát, trong sáng, ngoan
ngoãn, hiểu chuyện.
Nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên.
- Mời hai vị dùng.
Trời mưa nên khách không đông, thức ăn nhanh chóng được đưa lên.
Bạch Nhạn không ngạc nhiên trước sự sửng sốt của Lãnh Phong:
- Minh Thiên là người bạn duy nhất của em thuở bé, cũng là người duy
nhất đối xử tốt với em.
Lãnh Phong nín thở, rồi từ từ thở hắt ra. Giờ thì anh đã hiểu được sự
yêu thương và bất lực của Minh Thiên mỗi khi nhắc tới cô em láng giềng là
xuất phát từ đâu.
Bạch Nhạn gọi một bình rượu hoa điêu đun nóng với đường phèn và
gừng tươi, ngửi thôi đã muốn say. Cô uống hai ngụm, dưới ánh đèn, gương
mặt cô rạng rỡ như hoa đào.
- Cũng là người em yêu quý suốt đời.