Từ đầu chí cuối, mặt Khang Kiếm không biểu lộ gì, nhưng trong lòng
lại thầm lẩm bẩm, tổ chuyên án đã tới cả ba tháng rồi, trước đó ông Khang
Vân Lâm vẫn còn tại chức, sao không nói gì với anh.
Tiếng vỗ tay ngớt dần, ông Tùng Trọng Sơn đứng dậy nói rổn rảng:
- Nếu công tác điều tra đã kết thúc, vậy tối nay mọi người có thể thoải
mái uống vài chén mà không sợ ảnh hưởng đến công việc rồi!
Ông Nghiêm Lệ không từ chối, cười cười tỏ ý đồng tình.
- Bí thư Lục của chúng tôi vẫn còn một món quà muốn tặng tổ trưởng
Nghiêm. - Ông Tùng Trọng Sơn nói.
- Rượu có thể uống, quà không thể nhận. - Ông Nghiêm Lệ lắc đầu.
- Tổ trưởng Nghiêm cứ xem là quà gì đã rồi hãy quyết định. - Ông Tùng
Trọng Sơn lấy từ phía sau ra một bức tranh chữ, từ từ mở ra.
Ông Nghiêm Lệ tiện tay giữ một góc bức tranh chữ, mấy chữ Kiêm dảm
cầm tâm, hạo nhiên chính khí[3] dần dần hiện ra trên trang giấy.
[3] Ý nói văn võ song toàn, tính tình cương trực.
- Bản lĩnh của Địch Phi không mai một nhỉ, chữ vẫn đẹp như vậy. - Ông
Nghiêm Lệ trầm trồ tán thưởng.
Lục Địch Phi cười ngượng nghịu:
- Đây là cháu tự bêu xấu trước mặt chú Nghiêm thôi, chủ yếu là cháu
muốn thể hiện sự tôn kính với chú.
Ông Nghiêm Lệ cười lớn:
- Món quà này, tôi nhận.