HOA HỒNG GIẤY - Trang 825

- Sếp Khang, anh yên tâm. Con người tôi sẵn sàng vì bạn bè mà chịu

dao đâm, tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với anh em, huống hồ lại là
sếp Khang mà tôi rất biết ơn. - Hoa Hưng vỗ ngực, giọng quả quyết.

Khang Kiếm gật đầu:

- Ra ngoài bơi thêm rồi về sớm.

- Không cùng ăn cơm sao?

Hoa Hưng rất ngạc nhiên, tối nay ở khách sạn Hoa Hưng có tiệc buffet,

mời đủ các nhân vật trên mọi lĩnh vực ở Tân Giang, có cả biểu diễn ca nhạc
và ảo thuật.

- Lần sau đi! - Khang Kiếm giơ tay nhìn đồng hồ treo tường - Tôi còn

phải đi mua vịt quay Bắc Kinh.

Hoa Hưng trợn tròn mắt, ngoáy lỗ tai, ông ta không nghe nhầm đấy chứ!

Khang Kiếm tháo khăn tắm rồi nhảy ùm xuống hồ.

Điện thoại của Hoa Hưng đổ chuông, là số máy của nhân viên quản lý

thi công ở công trường trung tâm thương mại gọi tới, ông ta bèn quay vào
phòng.

- Cái gì? Khất nợ tiền công của công nhân? Mẹ kiếp, mấy hôm trước

mới phát xong còn gì? Chê ít? Khốn kiếp! Ông Đường, ông nghe đây,
thằng nào dám thò tay đòi tiền, ông cứ lấy dao chặt đứt tay nó cho tôi. Con
bà nó chứ, tôi không tin không trị được mấy thằng khố rách ấy. Có phải ăn
quỵt đâu, mà là bây giờ kinh tế khó khăn, năm sau trả không được à! Còn
nữa, bây giờ mà tôi trả hết cho bọn chúng, năm sau bọn chúng không đến
làm thì làm thế nào, bây giờ tình hình công nhân xây dựng rất căng thẳng.