- Cũng giống như thi đấu World Cup, các trận đấu sống còn ở vòng
bảng nhiều khi còn hấp dẫn hơn trận tranh ngôi nhất nhì. Các trận đấu vòng
bảng có thể khiến anh tận hưởng toàn bộ ma lực nghệ thuật của bóng đá,
còn trận chung kết lại đá rất dè chừng, đôi khi buộc phải dựa vào đá penalty
để phân định thắng thua, khiến người xem thấy rất ức chế, chẳng chút hứng
thú.
Lục Địch Phi đặt ly rượu xuống rồi trợn tròn mắt:
- Cô nhóc cũng xem bóng đá à?
Bạch Nhạn cười tinh nghịch:
- Em chỉ so sánh thôi.
Rồi cô bỗng thu nụ cười lại, hai tay tì dưới cằm, ánh mắt rực sáng nhìn
chăm chăm vào Lục Địch Phi.
- Cô nhóc, anh có đẹp trai không? - Không lảng tránh ánh mắt của cô,
Lục Địch Phi dịu dàng nhắm mắt lại.
- Anh Lục, không có Khang Kiếm, con đường quan lộ của anh có còn
thú vị nữa không?
Lục Địch Phi sững lại, nhưng trên mặt không để lộ dấu vết gì, cô nhóc
này không nhịn được nên muốn đi thẳng vào vấn đề rồi:
- Sao lại không thú vị chứ? - Anh ta hỏi lại đầy hàm ý.
- Tối ngày ở cùng với một đám quan chức cáo già, hễ mở miệng là ăn to
nói lớn toàn điều sáo rỗng theo chỉ thị của cấp trên, giở đủ mánh khóe,
cũng có thể anh sẽ thể hiện được tài năng của mình nhờ vào thế mạnh của
tuổi trẻ, lại thêm sự che chắn của bố anh, con đường quan lộ của anh sẽ vô
cùng thuận lợi, không đánh mà tự thắng. Đừng nói là địch thủ mạnh, đến cả