HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 152

đổi nhanh thật đấy. cách đây không lâu, anh ta còn theo cô nhằng nhẵng
như ruồi.

“Đúng, gân gà!”

(*)

. Nhan Tiêu Úy độc địa nói.

(*) Gân gà vừa dai vừa không có mùi vị, ngụ ý chỉ những việc làm phí công sức mà chẳng được

lợi ích gì.

“Dù sao cũng không có mùi vị gì, bỏ đi càng tốt.”

“Nhưng mà… chị đã phí rất nhiều công sức lên người anh ta!” Nhan

Tiêu Úy thấy rất bực bội, thực sự không dám kể ra chuyện vì muốn gây
thiện cảm với anh ta mà còn mua quần áo, mời anh ta ăn cơm.

“Chị ơi! Cứ coi như mình bỏ tiền mua một bài học đi!”

Nhan Tiêu Úy thở dài, “Thôi không nói nữa, em đóng cửa giúp chị, sáng

mai chị dậy tắm rửa sau.”

Trì Linh Đồng đóng cửa lại, còn chưa về tới phòng thì đã nghe được

tiếng cửa lớn bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.

Cô nhắm mắt, xụ mặt bước tới. Khuôn mặt Khổng Tước dào dạt ý xuân,

cô nàng dang tay định ôm Trì Linh Đồng.

“Đừng ôm tớ, người cậu có mùi gì thế?” Trì Linh Đồng cau mày, đẩy cô

nàng ra.

“Có à?” Khổng Tước cuối đầu ngửi ngửi, “Cũng hơi có mùi, tớ ăn cơm ở

quán lẩu, bị ám mùi.”

“Quán lẩu nào cơ?” Trì Linh Đồng có sự cảm chẳng lành.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.