HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 154

Ánh mắt của Khổng Tước trốn tránh, lát sau, cô nàng đầu hàng: “Được

rồi, được rồi, tớ xin khai, người bạn mà tớ gặp hôm nay là bạn trai thời đại
học của tớ.”

“Chính là kẻ đã khiến cậu thất tình thảm hại ư?”

“Sao cậu biết?”

Trì Linh Đồng vung tay, lăn lên giường, ôm búp bê vào lòng. “Cậu và

anh ta ‘tình cũ tự cháy’ thế nào thì tớ chẳng quan tâm, tớ chỉ muốn nói, đây
là lần cuối cùng. Sau này dù cho cậu có tuyệt giao với tớ, tớ cũng không che
giấu giúp cậu đâu. Cậu có biết là, mẹ của mọt sách từng gặp phải chuyện rất
kinh khủng nên đầu óc hơi có vấn đề, quan hệ giữa em trai anh ta và gia
đình khá căng thẳng, nhưng cậu lại kéo niềm kiêu hãnh của cả nhà người ta
tới Tân Giang, dù gì cũng phải biết trân trọng chứ!”

“Đồng Đồng, tớ sai rồi, tớ sai rồi.” Khổng Tước xin tha.

Trì Linh Đồng rũ mi, cô quá hiểu tính xấu của Khổng Tước, cô nàng

luôn biết cách giấu cái đuôi của mình thật kỹ.

“Vậy… Mỹ Thực Phủ…” Khổng Tước vẫn đang lo lắng chuyện vừa rồi.

“Tối nay Tiêu Tử Hoàn đi biểu diễn ở bên ngoài, không ở nhà hàng.”

Khổng Tước thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ khuôn mặt cô nàng mới giãn

ra, vui vẻ nói: “Cưng à, tớ yêu cậu chết đi được. Cậu yên tâm, tớ chỉ gặp
mặt bạn cũ thôi, ăn chút cơm, uống chút trà chứ không làm gì cả.”

“Lưu luyến không rời như thế, sao không cố gắng mà ở bên nhau?”

“Loại đàn ông ấy không phải đối tượng tốt để kết hôn.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.