HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 447

Cô thu lại ánh mắt: “Lát nữa tớ phải tới chỗ cha tớ ăn cơm, không uống

đâu, Khổng Tước.”

Đôi mắt biết cười của Khổng Tước cong lên, cầm hai cốc nước trái cây

tới, “Đừng đi, nhìn cái bản mặt của ả mẹ kế đó mà cậu vẫn nuốt trôi cơm à?
Tử Thần sắp đến rồi, chúng ta cùng đi ăn đồ Nhật. Hai cuốn sách trước đây
của anh ấy tái bản, tiền nhuận bút không ít, để anh ấy mời.”

“Sau này chuyện giữa hai người, đừng gọi tớ nữa…” Cô nuốt xuống câu

sau, có người gõ cửa.

Khổng Tước nhảy lên, vui vẻ chạy ra mở cửa: “Tử Thần, anh đang làm

gì thế?”

Ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Tử Thần lướt quanh phòng một lượt, lướt

qua Trì Linh Đồng, dừng lại trên hòm giấy trong tay, “Đây là tất cả đĩa CD,
sách vở, và cả quần áo mà cô để ở nhà tôi ngày trước, cô kiểm tra lại xem
còn sót thứ gì không.”

“Ý anh là gì?” Mặt Khổng Tước đỏ bừng, giọng nói vừa sắc nhọn, vừa

chói tai.

“Tôi nên đi thì hơn.” Trì Linh Đồng thấy hơi ngột ngạt, muốn ra ngoài

hít thở không khí trong lành một lúc.

Hai người kia dường như không nghe thấy lời cô, đứng chặn ở cửa như

môn thần

(*)

, anh trừng mắt nhìn tôi, tôi trừng mắt nhìn anh.

(*) Hộ pháp giữ cửa theo truyền thống Trung Hoa.

Tiêu Tử Thần đặt hòm giấy xuống, giọng nói không cao, không thấp:

“Phiền cô cũng trả lại cho tôi những thứ mà tôi để ở nhà cô.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.