HOA-TIÊN TRUYỆN - Trang 82

"Tự mình trăm nỗi chả hay đã đành".

Cúi đầu nàng mới rén trình :

1780.- "Rủi may, âu cũng phận mình xui ra.

"Móc-mưa sấm-sét cũng là,

"Cao sâu đâu nữa chẳng qua vòng trời.

"Vả trong dại dạ hèn đời,

"Trắng-trong đã vậy, ngọt bùi làm sao.

1785.- "Bỗng đâu

rồng trúc sóng đào

,

"Chia ra đã hẳn, ép vào khéo xinh.

"Vẹn tròn bên nghĩa, bên tình,

"Khuôn duyên kia đã chiều mình là may.

"Tam-công chẳng đổi một ngày,

1790.- "Chuyện xưa còn để đến rày sao nên".

Giúp lời sinh cũng mở khuyên,

Thuận-hòa từ đấy cũng in một lòng.

Đòi phen cợt phấn cười hồng,

Ngọc lung-lay động, hương nồng-nã rơi

.

1795.- Xuân quang cả bốn mùa trời,

Gió đưa, trăng rước, hoa mời, tuyết khuyên.

Phồn-hoa bõ lúc truân-chuyên,

Đã đầy phúc-hậu, lại bề hiển-vinh.

Ngửa vâng phượng chiếu rành rành,

1800.- Lại đem gia-quyến đến kinh lên chầu.

Buồm quan một lá giòng sâu,

Siêu-thăng thoắt đã đứng đầu

nam-nha

.

Quan châm chẳng chút sai-ngoa,

Lộc trời chung-đỉnh, gánh nhà quân-dân.

1805.- Gió thu gợi dạ tử-phần,

Sớ-từ lại thấy tỉnh-thân làm lề.

Rõ ràng áo gấm về quê,

Vó câu lỏng khấu, bánh

xe êm bồ

.

Mạch văn còn dõi dòng nho,