HOA-TIÊN TRUYỆN - Trang 83

1810.-

Hùng-bi

mấy giấc đã phô điềm lành.

Sởn-so lan huệ nức cành,

Lễ-thi cứ phép cửi-canh giữ lề.

Ân-tình đủ cả hai bề,

Nẩy thân

Long-hạm

kết nghìn Diêu-môn.

1815.- Phúc thường để đến nhi-tôn,

Bảng vàng theo nếp, cửa son dõi đời.

Gót đầu bàn lại mà chơi,

Phong-hoa hai chữ cõi đời ai không.

Lấy tình gặp-gỡ đã xong,

1820.- Trước sau vẹn một chữ tòng mới ghê.

Lời quê dù đã nhầm nghe,

Gác bên tình-tứ giữ bề hiếu-trinh.

Luân-thường sáng để rành rành,

Chớ đem bác hẳn mà khinh làm thường.

1825.- Nôm-na đỡ chút canh trường,

Kể rồi dặn lại hai đường thế hay.

=HẾT=

Chú thích:

đáy giếng thang lầu : dùng hai điển : 1- vợ Trần Trọng là Trương-thị cùng
hai người dâu gặp giặc, không chịu nhục bèn cùng nhau nhảy xuống giếng
tự-tử (chuyện đời Đường). 2-Lục Châu là hầu yêu của Thạch Sùng có nhan-
sắc tuyệt vời, bị Tôn tú mưu hiếp làm tờ chiếu giả bắt Thạch Sùng, nàng
biết vì nàng nên sùng bị nạn, bèn nhảy xuống lầu mà tự-tử (chuyện đời tấn)
U-minh: U là âm-phủ , Minh là nhân gian,
Ngọc xuôi đồ sắm: là không đeo ngọc, Hương lừng mã thay : là không
xông hương.
trâm gãy gương lìa: nghĩa bóng vợ chồng chia lià nhau.
bể khổ: bởi chữ khổ-hải