HOÀNG ĐÌNH - Trang 37

Trần Cảnh trầm mặc, rất lâu sau mới thấp giọng nói:

- Có đau không?

- Đau.

- Có khóc không?

- Buổi tối đệ trốn vào trong chăn khóc, không có ai thấy đâu!

Hiển Chân ngước đầu lên cười, dường như rất đắc ý về sự thông minh

của mình, nụ cười kia giống như những đóa hoa dại nở ven đường giữa
tháng ba, rung rinh trong làn gió nhẹ.

-----oo0oo-----