HÒN ĐẢO PHÍA CHÂN TRỜI - Trang 79

Chương không đánh số

- Nếu bố con còn thì cũng trạc tuổi ông.
- Cụ mất năm nào?
- Năm đói bốn mươi nhăm. Năm đó con mới lên hai tuổi. Con không

nhớ mặt bố con thế nào.

- Ờ...
- Lớn lên, con lặn hà ở dưới sông Bạch Đằng, rồi bán ở chợ Rừng. Con

vẫn nhớ ở dưới sâu, nghe nước nổ lép bép và hà kêu chi chí như có một đàn

chuột nhắt.

- Ô, thế sao tôi không biết cô?
- Nhưng con thì biết ông. Ông ở một mình thế này...
- Đâu phải một mình. Còn một lũ kia...
- Con trông sợ lắm!
- Cô chưa quen đấy. Chúng nó ngoan lắm. Không có trẻ con thì tôi

buồn. Không có rắn thì tôi chán.

- Con muốn mời ông đến ở với mẹ con con. Con nấu cơm giặt giũ cho

ông.

- Sắp tới tôi về. Tôi còn các cháu...
- Rồi ông có ra nữa không?
- Cũng còn xem.
- Thế còn...
- Lũ rắn của tôi ấy à? Tôi lấy nọc bán cho công ty Dược. Trừ con đầu

đàn mang theo, còn thì tôi thả hết vào rừng...

- Ối! Để nó lại cắn người hả ông? Ông về rồi thì ai cứu...
- Nó chỉ cắn khi xéo vào lưng nó. Còn tôi, khi cần, tôi sẽ gọi chúng đến

đông đủ. Không thiếu một đứa nào...

- Ông hát như hôm nọ ấy à?
- Tôi thổi sáo miệng.
- Con không biết chịu ơn ông thế nào. Con muốn thằng cháu sau này đi

theo ông...

- Tôi cứu hàng trăm người có nhận cái ơn của ai đâu. Có thể sau này,

tôi sẽ truyền nghề cho nó, chỉ e nó không thích.

- Dạ!
- Tôi tìm thấy cặp kính của nó trong bụi ràng ràng. Nó cận à?