khiến cô khẽ bật cười.
Lúc Từ Giai Tú đến bắt gặp hai người đang anh anh tôi tôi, cô liền cất
tiếng chòng ghẹo: "Ơ, hình như mình đến không đúng lúc, quấy rầy đôi
uyên ương nghịch nước thì phải?".
Từ Giai Tú mỉm cười kéo Đông Đông lại gần. Đông Đông chào hỏi rất
lễ phép: "Con chào mẹ nuôi, con chào chú".
Từ Giai Tú xoa đầu thằng bé: "Hi hi, con chào như vậy, từ người một
nhà thành người hai nhà rồi đấy".
Vu Dương lấy miếng bọt biển trên tay Khương Ninh, xả nước vào tay
cô, sau khi rửa sạch sẽ, anh bảo: "Còn lại để anh".
"Đông Đông, con ra ngoài chơi đi, đừng chạy lung tung biết chưa?".
Từ Giai Tú dặn dò con trai, rồi cô quay sang nhắc Vu Dương: "Anh để ý nó
giúp em".
"Ừ".
Từ Giai Tú theo Khương Ninh vào gian trong, không gian nhỏ bé nhìn
một phát là hết. Cô vào bếp cất mấy thứ linh tinh, sau đó bước vào phòng,
Khương Ninh không ngại ngần, thay quần áo ngay trước mặt cô.
Từ Giai Tú nhìn cô từ trên xuống dưới: "Mình cứ tưởng quần áo của
cậu hỏng hết rồi cơ".
Khương Ninh không trả lời, quay lưng ra hiệu: "Khóa".
Từ Giai Tú đi đến kéo khóa lên, bỏ tóc ra khỏi cổ áo giúp cô. Xong
xuôi, cô vỗ vai Khương Ninh: "Mình mua ít thức ăn đang để trong bếp đấy,
cậu nấu đi, trưa nay mình và con nuôi của cậu sẽ ăn ở đây".
Khương Ninh quay lại, hỏi: "Một mình mình á?".