HƯỚNG DƯƠNG - Trang 423

Vu Dương ừm một tiếng xem như trả lời.

"Em biết ngay mà". Phương Nguyên nói với vẻ hiểu biết: "Ngày trước

chị ấy từng nói với em, hồi cấp 3 chị ấy hay dùng một chiếc radio nhỏ để
nghe bản tin pháp luật trên đài địa phương. Chị ấy bảo, có rất nhiều kiến
thức pháp luật, chị ấy biết được là do học ở trên đài".

Vu Dương một lần nữa quan sát chiếc radio trong tay, lớp vỏ đã bị anh

tháo ra, toàn bộ linh kiện bên trong cũng bong tróc giống như lớp vỏ, có thể
thấy là chiếc đài này đã cũ lắm rồi.

"Anh có biết chị ấy rất thích học luật không? Ngày trước, cứ rảnh rỗi

là chị ấy lại đến trường em cùng ngồi nghe giảng. Chị ấy nghe rất chăm
chú, ghi chép cẩn thận hơn cả đám bạn lớp em. Thi cuối kỳ, em còn phải
mượn vở của chị ấy để xem đấy". Phương Nguyên nói tiếp: "Chị Khương
Ninh xinh xắn, học hành chăm chỉ, tấm lòng lại thiện lương. Sau này tìm
bạn gái, em nhất định phải tìm được người như chị ấy".

Vu Dương đặt chiếc vít xuống, đột nhiên hỏi: "Lúc nào đi vậy? Cậu

không phải đi học à?".

"Em tốt nghiệp đại học rồi, không phải đi học nữa". Phương Nguyên

trả lời: "Em đến đây cũng đã hơn một tuần, đang tính ngày mai về thì chị
Ninh bảo ngày mai trên trấn có lễ hội rất náo nhiệt nên em để hôm sau mới
đi".

Vu Dương mím môi, không nói gì nữa.

Phương Nguyên nhìn anh, mở miệng thăm dò: "Có phải anh cũng làm

nghề lừa đảo giống đám người trong thị trấn không?".

"Không phải". Vu Dương không ngẩng đầu, kiểm tra đường dây bên

trong radio.