lời. Thật đơn giản. Quyền lực, ganh ghét và đố kị… Neperus rõ ràng có mối
quan hệ không tốt đẹp với các anh chị em của mình. Lão già ấy chẳng khác
nào một con quỷ… giết em gái mình và... - Chẳng biết chừng tin đồn năm
ấy cũng do chính Nep loan ra để gài tiên đế và công chúa vào bẫy vì hơn ai
hết, lão hiểu rõ tình cảm của họ.
Benjin gật đầu, lấy làm mệt mỏi lắm vì phải nhắc lại câu chuyện đau buồn
ấy một lần nữa. Tất cả không gian hoà vào sắc buồn của sự tĩnh lặng. Suy
nghĩ ngập tràn tâm hồn của Ana. Nàng không phải một kẻ dễ xúc động
nhưng bi kịch của vua Sohan và công chúa Issara thực sự khiến nàng phải
băn khoăn. Họ dường như đã quá mất cảnh giác… nhưng họ nào đâu đáng
để bị trừng phạt vì tình yêu. Tình yêu thì không có tội. Song vì sao biết có
nguy hiểm mà tám năm trước công chúa Issara lại liều lĩnh dẫn con gái trở
về Penla nộp mạng? Có điều gì uẩn khúc chăng? Và…
-Còn công chúa Holiserus thì sao? - Nàng hỏi. Benjin giật mình nhìn ra phía
cửa.
Một lính ngự lâm vừa chạy vào báo:
-Bệ hạ triệu kiến, đại tướng quân xin vào điện Lesbos ngay.
-Ừm. - Ana gật đầu và đứng dậy, khoác áo choàng lên vai đầy duyên dáng.
Nàng hơi tò mò khi được gọi đến vào lúc này. Prang lại có ý tưởng điên rồ
nào nữa sao? Thật không đúng lúc chút nào. Nàng quay sang Benjin, bảo
nhẹ nhàng - Đưa Elysium theo, nhân tiện chúng ta sẽ bàn chuyện này luôn.
Để lâu e sinh chuyện.
Vừa bước vào phòng hoàng đế, điều đầu tiên đập vào mắt Ana chính là vị
trí của tấm bản đồ Dahlia treo trên tường đã được thay thế bằng một cái
khác. Đó là một vùng đất nhìn như vầng trăng khuyết ôm vừa vặn vào khu
lục địa… một bán đảo: Serazan.