thôi.
-Úi chà, thật ghét anh quá đi, cái gì cũng nhìn ra hết vậy, coi sao được. -
Abalone vẫn ríu rít như một chú chim non, điệu bộ vui vẻ vô cùng - “Món
quà” khắc biết tự lo liệu. Nó cũng không còn bé nữa mà. Thêm nữa chắc kẻ
đó không nỡ nặng tay với nó đâu. Chủ nhân đã cam đoan như thế.
-Chủ nhân có bảo bao giờ chúng ta hành động không? - Người con trai tên
Abele đột ngột chuyển đề tài.
Abalone vung vẩy một bông hoa theo nhịp một bài hát đang lẩm nhẩm
trong đầu bất ngờ cười khanh khách
giòn tan:
-Sao anh nóng nảy quá vậy? Chuyện ấy chủ nhân chưa đả động gì đến hết.
Mà quả thật em cũng hơi nghi ngờ, dạo này không thường thấy Reven xuất
hiện ở Penla, có khi nào…
-Nếu chủ nhân đã bảo án binh bật động thì chúng ta không thể làm trái. -
Abele trầm tĩnh đáp - Mà Abalone, nên ngừng mấy trò quậy lại đi, đừng
gây sự chú ý của lính Henki, không tốt cho công việc của chúng ta đâu.
-Em có thể coi đó như là một mệnh lệnh từ thượng cấp không? Nếu đúng
thế thì được… tất nhiên là sẽ buồn lắm đây.
-Im lặng nào. - Abele rít lên khe khẽ - Chúng ta đang bị theo đuôi.
Tiếng cười đáng yêu của Abalone lập tức tắt ngay, thay vào đó là những
tràng vỗ tay mừng rỡ:
-Tuyệt! Tuyệt! Thật là thú vị! Để em lo vụ này cho!
-Abalone à, anh vừa bảo đừng có quậy cơ mà!