-Cái này đâu phải là quậy, chỉ là tự vệ chính đáng thôi mà. Nào, rẽ vào con
phố vắng vẻ ấy đi, em không muốn gây sự chú ý quà nhiều khi trình diễn…
Không đợi cho Abele đáp lời, Abalone liền tự lao đi bằng thân thủ cực kì
nhanh nhẹn, thoắt cái đã đứng giữa khu phố vắng tanh không bóng người.
Abele không thấy đâu. Có tiếng chạy, bất ngờ hai người đàn ông xuất hiện ,
họ dao dác ngó quanh cẩn trọng…
-Khi tìm người thì đừng chỉ có nhìn ngang, phải nhìn lên trời nữa chứ! -
Abalone đang ngồi vắt vẻo trên một mái hiên gần đó, tay vẫn ôm bó hoa
đầy nâng niu. Trăng trên trời đã lên cao, rọi xuống càng làm tăng thêm sự
huyền diệu của bộ quần áo sặc sỡ ánh bạc. Chẳng khác gì một vũ công.
-Huyền vũ Abalone! - Một trong hai vị nam nhân kia quát, mặt không giấu
nổi sự kinh sợ dù đã cố tỏ vẻ uy phong - Thanh long đâu?!?
-Đâu cần đến anh ấy phải lộ diện, mình ta nhảy múa thôi mà cũng không đủ
làm vừa lòng các ngài hay sao?!?
Chê loại vũ công như ta không xứng để hầu hạ các ngài chứ gì?- Abalone
đưa bông hoa trắng muốt lên mũi hít một hơi sầu thảm, cất giọng xót xa -
Phận nữ nhi bị đối xử bạc bẽo thế này, giờ ta mới hiểu “hồng nhan bạc
mệnh” có nghĩa là gì.
-Đừng nhiều lời. Mau cùng bọn ta về yết kiến vương tử. Bọn mi đã quá
lộng hành rồi. - Hai người kia rút kiếm dài ra, lớn tiếng ra lệnh. Abalone
bung mình nhảy xuống đối diện với họ, thân pháp nhẹ như cánh hoa rơi
trong làn gió thoảng đầu đông, cực kì yểu điệu, rất dịu dàng đáp lời:
-Thì ra là người của vương tử. Ta thật không muốn đắc tội với vương tử
chút nào nhưng … biết làm sao được.