-Chẳng khác gì cái rạp hát. -Benjin đột ngột buông một lời nhận xét chẳng
khác nào thêm dầu vào ngọn lửa giận đang bừng bừng trong đầu Ana.
-Im cái mồm xui xẻo của cậu lại. - Jacken quát rồi cười ngay- Đại tướng
quân, chỉ là chút lính thôi mà.
-Nếu ngươi mang nhiều hơn thì chắc ta không còn chỗ mà đứng nữa. - Ana
cáu kỉnh nói nhưng nàng cũng
không muốn làm to chuyện. Không trút giận được vào Jacken? Điều đó
đồng nghĩa là phải trút giận vào nơi khác, nơi nào đó ví dụ như… đám quân
lộn xộn dưới kia chẳng hạn.
Bỏ mặc Benjin và Jacken đứng trên thềm chính cung, nàng một mình len lỏi
vào đám đông ồn ào kia. Màn
ca múa càng lúc càng náo nhiệt, chẳng ai thèm để ý đến xung quanh nữa.
-Hay không hả? - Ana vờ hồ hởi hỏi một tên lính trẻ măng đang hò hét hăng
say đến nỗi quân hàm trên áo lệch cả đi. Không quay sang nhìn nàng chi
cho phí thời gian, anh chàng đó đáp liền:
-Tuyệt vời. Đại tướng quân hôm nay rộng lòng quá, đem vũ công về tận nhà
còn cho chúng ta vào
xem…Aaaa! Tuyệt!
Đám đông rộ lên khi cô gái Serazan vừa búng mình xoay như một bông vụ
sáng lấp lánh tuyệt đẹp. Ana đã tức đến sôi máu nhưng vẫn cố bình thản
tiếp:
-Thú vị nhỉ. Nhưng giá có thêm một người nữa cùng múa đôi thì còn hay
hơn nhiều. Ngươi thấy ta múa
cùng cô nàng ấy có xứng đôi không?