-Trên đời lại có chuyện trùng hợp thế này sao? Đến tận ba người giống hệt
nhau…chà, thật kì lạ. Ta đang nói đến nàng, Reven và … công chúa
Anatasia ấy. Sao lại giống nhau như sinh ba vậy nhỉ ?
-Phải nói là sinh tư mới đúng. - Từ bàn dưới tể tướng Vamus chợt xen vào –
Hình như bệ hạ quên còn một người nữa rất giống Reven đại tướng quân.
-Ai?
-Công nương Marigold, em gái của ngài Reven đấy ạ. Người mà bệ hạ đã
giới thiệu là hôn thê của mình
trước mặt nữ hoàng Dahlia ấy. – Vamus vẫn chưa quên mối hận nửa năm
trước – Đó cũng là một giai nhân
tuyệt sắc, nhưng dạo này không thấy đâu. Chẳng hay bao giờ bệ hạ mới
công bố chính thức trước toàn
vương quốc?
Prang bật cười ha hả, nhịp tay xuống bàn theo tiếng nhạc, chàng gật gù:
-À, Marigold. Thật ra là Reven đấy chứ, ta bảo hắn cải trang đánh lừa Snaki
thôi chứ em gái nào đâu. Nếu mà hắn có em gái thật thì thật là may mắn cho
ngôi vị hoàng phi bên cạnh ta quá.
-Vậy bệ hạ coi thiếp là gì? – Almah giận dỗi lay vai Prang.
-Nàng? Giống Anatasia thật, nhưng không bằng Reven.
-Không lẽ suốt đời ngài cứ mải miết đi tìm bóng người đã chết sao? - Tể
tướng nói khá cay nghiệt, lão rất giận dữ vì phát hiện mình bị lừa hồi trước.
Prang không đáp, chàng dựa lưng vào ghế và ngắm nhìn màn