HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1007

Quả thật , Lão Tôn Gù không còn trong quán .

Trên những chiếc bàn cũ kỹ , bụi đã đóng đầy .

Lý Tầm Hoan dần Tôn Tiểu Bạch đi thẳng ra sau .

Gian phòng của hắn vẫn còn , trống rỗng , mạng nhện giăng bốn phía .

Gian phòng của Lão Tôn Gù cũng không còn một vật gì .

Nhưng Lý Tầm Hoan vùng dừng lại .

Hắn nhìn chăm chú vào khung cửa sổ , nơi cạnh giường ngủ của Lão Tôn
Gù .

Dưới khung cửa sổ nho nhỏ có một mũi tên bằng dấu mực .

Khung cửa lâu ngày đã biến màu đen xạm , dấu mực cũng đen .

Chỉ khi nào chú tâm thì mới nhìn thấy .

Người chú tâm chỉ là người mật thiết Lão Tôn Gù .

Chỉ có những người thâm lắm mới biết đó là phòng dành riêng cho lão .

Những kẻ đến đây tạm chú năm ba ngày , nửa tháng , không kẻ nào chú ý .

Chính Tôn Tiểu Bạch cùng đi với Lý Tầm Hoan nhưng nàng không nhìn
thấy , nàng chỉ thấy nhờ đôi mắt chầm chập nhìn vào đó của Lý Tầm Hoan
.

Mũi tên chỉ thẳng phía sau .