HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1006

Trong vòng hai năm nay , hắn đã thường trực bên khung cửa nơi quán lão
Tôn Gù để nhìn ánh đèn , hắn cứ trông cho trời mau tối , hắn lại muốn cho
trời cứ tối mãi .

Hai năm dài đằng đẵng , chừng nhớ lại hắn cảm thấy như mới ngày hôm
qua .

Lão Tôn Gù vẫn kề cận bầu bạn cùng với hắn , lão không hề mở miệng .

Tôn Tiểu Bạch vụt thở dài :

- Bây giờ còn chưa đến giờ cơm tối , thực khách hãy còn chần chờ , không
biết Nhị Thúc tôi đang làm gì ? Phải chăng cũng đang lau bàn ghế ?

***

Thực khách không bao giờ đến nữa .

Vì Lão Tôn Gù đã đi rồi .

Không một ai để han hỏi , mà nếu có , chắc không một ai biết lão đi đâu .

Mọt con người suốt mười ba năm dài ẩn nhẫn lau bàn dọn rượu mà không
ai nhìn ra tông tích như thế , nếu khi cần đi thì nhất định cũng như lúc ở ,
nghĩa là rất khó có ai biết được .