HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 105

Lặng đi một lúc thật lâu , Tửu Quỉ thở ra :

- Nhưng ông vẫn không đi , ông quả là một con người trung hậu .

Lão mặt rỗ cúi mặt cười cười :

- Thật ra tiểu nhân cũng không biết đi đâu .

Tửu Quỉ nói thật dịu :

- Lão quản gia đừng dấu tôi , đừng tự khiêm thái quá , có những người tính
tình hơi kỳ lạ nhưng lòng dạ rất tốt chỉ có điều quá ít người thông cảm .

Lão mặt rỗ gượng cười :

- Rượu này dở quá nhưng nếu đại gia không nỡ chê thì xin uống tạm vài
chung .

Lão lăn xăn lấy chén nhưng bây giờ lão mới hay là bầu rượu đã cạn khô .

Tửu Quỉ tươi cười :

- Tôi không muốn uống rượu chỉ muốn uống trà thôi , lão quản gia thấy có
lạ không , bỗng nhiên tôi lại muốn uống trà , bao nhiêu năm nay có lẽ đây
là lần thứ nhất tôi phá lện .

Lão mặt rỗ cũng cười :

- ồ , thế thì dễ lắm , tôi sẽ đi nấu nước , chỉ một chốc thôi nước sẽ có ngay .

Tửu Quỉ dặn :