HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 104

- Trước mặt người khác có thể tiểu nhân còn giữ thể diện nhưng trước mặt
đại gia ...

Lão thở dài nói tiếp :

- Không dám dấu đại gia , suốt hai năm nay chính tiểu nhân cũng không
hiểu sao mình còn sống được , tất cả ngày này sang ngày khác , hết bán
những bức hoạ lại bán bớt bàn ghế để mà độ nhật .

Tửu Quỉ cau mày :

- Khốn đốn đến mức thế sao ?

Lão mặt rỗ cúi đầu dịu mắt .

Tửu Quỉ hỏi :

- Long đại gia không có về à ? Trước khi đi chẳng lẽ đại gia lại không thu
xếp gia phí cho ổn thoả sao ?

Lão quản gia lắc đầu , mắt lão đỏ hoe .

Da mặt của Tửu Quỉ vụt tái nhợt , hắn khom mình xuống ho sặc sụa .

Lão mặt rỗ nói :

- Những món trang sức khá tiền của phu nhân , người đã chia hết cho giai
nhân lớn nhỏ , bảo họ đi tìm mưu sinh nơi khác . Người bằng lòng tự mình
chịu khổ chứ không nỡ nhìn kẻ khác ...

Lão mặt rỗ nghẹn ngào , lão không nói được hết lời .