HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1074

Tuy đôi mắt ấy không được kinh hoạt lắm nhưng bằng vào vẻ y trầm như
chứa đựng một mối sầu vạn cổ , đôi mắt ấy vẫn còn đủ sức lay động hồn
người cho dầu kẻ ấy là sắt đá .

Da mặt thật trắng nhưng màu trắng ấy đã xanh , da mặt mịm nhưng nó đã
tiềm ẩn những đường nhăn không phải vì thời gian mà vì đau khổ .

Chỉ cần nhìn qua , mặc dù chưa gặp lần nào nhưng bằng vào phong thái ấy ,
bằng vào sự xuất hiện nơi đây và lúc bây giờ , Tôn Tiểu Bạch đã đoán ra
ngay người ấy là ai .

Lâm Thi Âm , chắc chắn đó là Lâm Thi Âm chứ không còn ai nữa .

Đàn bà nhìn đàn bà không giống như cái nhìn của đàn ông .

Lâm Thi Âm cũng đã thấy Tôn Tiểu Bạch , nàng chậm chậm bước ra và hỏi
một giọng như chỉ thoảng qua trong gió :

- Cô là Tôn cô nương ?

Mối thiện cảm có ngay với Tôn Tiểu Bạch đối với người thiếu phụ , nàng
nhoẻn miệng cười :

- Tôi biết tỷ tỷ rồi , Lý Thám Hoa thường nhắc tới chị .

Lâm Thi Âm cũng cười , nụ cười ảo não làm sao .

Tôn Tiểu Bạch hỏi tiếp :

- Chị đến đây sớm lắm phải không ?

Lâm Thi Âm cúi mặt :