HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1072

hạn .

Giọng của Lâm Tiên Nhi hơi rung rung :

- Cô nghĩ rằng tôi đã đến thời kỳ ấy rồi à ?

Giọng nàng đã rung , thân thể nàng cũng rung theo , không biết nàng vì
lạnh , vì giận hay đang sợ sệt .

Tôn Tiểu Bạch không nói , nàng chỉ nhìn Lâm Tiên Nhi đang lem luốt ,
đang xơ xác trước mặt nàng .

Lâm Tiên Nhi vụt cười , nàng cười thật lớn :

- Đúng , quả thật ta đã xem hắn chẳng ra gì , ta luôn luôn cho hắn là một
thằng ngu , ta cho cô biết nhé , nếu bây giờ mà tìm đến hắn thì hắn vẫn y
như cũ , hắn vẫn qùy mọp dưới chân ta .

Tôn Tiểu Bạch háy háy mắt :

- Thế sao cô không mau đi tìm hắn thử xem ?

Lâm Tiên Nhi nói :

- Không cần , không cần phải thử , ta biết chắc như thế , ta biết nếu không
có ta thì hắn không khi nào sống nổi .

Ngoài miệng nói " không cần " nhưng chân nàng đã phóng như bay .

Lâm Tiên Nhi chạy thật nhanh .

Nàng đã dùng tận lực vì nàng biết rất rõ rằng đây là cơ hội sau cùng , cơ