HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1115

Lâm Thi Âm vẫn ngồi bất động .

Nàng đã chịu đựng gần quá nửa đời người , nàng không thể chịu đựng nữa
sao ?

Phần của Lý Tầm Hoan coi như đã yên rồi , nàng tin tưởng Tôn Tiểu Bạch
có thừa đức tính đem lại sự an ủi cho hắn , nàng còn mong gì hơn nữa .

Đúng như Long Tiêu Vân đã nói , nàng có thể vì nghĩa vụ để bằng lòng và
hoán cải tình hình cuộc sống tương đối yên vui cho đến ngày chung cuộc .

Con nàng tuy chưa hoàn toàn thay đổi nhưng sự hung hãn không còn có
trong người của nó .

Chồng nàng thật đã quá rõ ồi , sự hối hận đã làm cho chàng già đi trước
tuổi , chỉ trong vòng mấy hôm thôi . Nàng gục mặt vào lòng bàn tay , nàng
không khóc , nàng rất tỉnh táo .

Phải chăng nàng nên hạ quyết tâm ?

Sự quyết tâm thử lại một lần nữa về hạnh phúc cuỉa nàng ?

Long Thiếu Vân nhè nhẹ nắm lấy bàn tay của mẹ , hắn tôn trọng sự im lặng
của mẹ , hắn không nói một tiếng nào .

Hắn để cho nước mắt mình tự tiện tuôn ra .

Lần thứ nhất trong đời , hắn khóc .