HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 116

- Đó là Lãnh Hương Tiểu Trúc .

Tia mắt của Yến Song Phi loé sáng ngời :

- Nghe nói ngày xưa Lý thám hoa ở nơi đây phải không ?

Long Thiếu Vân gật đầu :

- Vâng , ngàng xưa ...

Yến Song Phi vỗ vỗ giàn thương cài trong ngực áo và cười nhạt :

- Hắn có " Phi đao " , ta có " Phi thương " , ngày nào đó gặp nhau cũng nên
thử xem thứ nào nhanh chậm .

Người áo đen đứng đằng xa nói giọng lạnh lùng :

- Nếu ngươi đựoc cùng hắn so tài thì có lẽ từ đó võ lâm sẽ được một truyền
thuyết hay hay .

Yến Song Phi quay lại trừng trừng nhìn hắn . http://hello.to/kimdung Long
Thiếu Vân vội cười vã lã :

- Phi đao của Lý thúc thúc tôi là do thứ sắt thường trui thành , nhưng người
đời đã xem như là một thứ kiếm tiên , chính tôi nghe cũng phải bật cười .

Người áo đen nói liền theo :

- Nghe nói chính hắn là người phế bỏ võ công của cậu , chắc là cậu luôn
còn mang hận trong lòng chứ ?

Long Thiếu Vân cười :