HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 141

- Mẹ , mẹ ... mẹ coi , Lý đại thúc vừa mới về rồi lại đi ngay .

Lâm Thi Âm rắng nở nụ cười :

- Lý đại thúc có chuyện không thể không đi .

Nụ cười của nàng thật thê lương , tiếng cười của nàng thật u uất , lúc bầy
giờ nếu Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên thì e rằng trái tim của hắn sẽ nát tan .

Long Thiếu Vân nói :

- Mẹ , chẳng lẽ mẹ chẳng có lời nào với Lý đại thúc hay sao ?

Vành môi của Lâm Thi Âm khẽ rung rung :

- Có chuyện gì thì cũng phải chờ Lý đại thúc trở lại rồi hãy nói chứ con .

Long Thiếu Vân nhếch nhếch môi , háy mắt :

- Con xem chừng đi lần này rồi đại thúc sẽ không về .

Lâm Thi Âm gắt lớn :

- Tiểu Vân , con không được nói điều gằn dở , hãy để cho đại thúc đi .

Long Thiếu Vân gật đầu và buông áo Lý Tầm Hoan :

- Được rồi , đại thúc đi đi , cũng đừng thèm nhớ kỹ gì đến mẹ con cháu nữa
. Mẹ con cháu từ đầy kẻ như không còn nới nương tựa , không còn ai lo
lắng cho mẹ con cháu nữa đâu .

Cậu bé dịu mắt và khóc nho nhỏ .